Bang Sport
Bang Sport
Bang Sport
Arsenal's French midfielder Samir Nasri celebrates scoring the opening goal of the English Premier League football match between Arsenal and Fulham at the Emirates stadium in north London on December 4, 2010. AFP PHOTO/BEN STANSALLFOR EDITORIAL USE ONLY Additional license required for any commercial/promotional use or use on TV or internet (except identical online version of newspaper) of Premier League/Football photos. Tel DataCo +44 207 2981656. Do not alter/modify photo. (Photo credit should read BEN STANSALL/AFP/Getty Images)
Bóng Đá Quốc Tế

Nasri: Những ngày thánh tươi đẹp tại Anh

50views

Cầu thủ người Pháp từng có quãng thời gian rất thành công khi thi đấu tại Anh. Dẫu vậy việc luân chuyển quá nhiều đội bóng khiến anh bị ảnh hưởng.

Một cầu thủ 21 tuổi, chân ướt chân ráo đến thi đấu tại Premier League, nếu ở thời điểm hiện tại chắc hẳn bất cứ cái tên nào cũng cần thời gian để thích nghi. Nhưng với Arsene Wenger, ông không bỏ ra một số tiền hơn 8 chữ số để đánh bóng băng ghế dự bị. Và nhiều người cũng đánh giá tài năng của Nasri quá thấp.

Anh ghi bàn ngay trận đấu đầu tiên trong màu đội bóng mới tại Premier League và Champions League. Nhưng còn đặc biệt hơn chính là cú đúp bàn thắng vào lưới Manchester United trên sân nhà Emirates, qua đó giúp Arsenal giành chiến thắng 2-1 trước đại kình địch. Từ tốc độ, kỹ năng chuyền bóng, khả năng qua người, dứt điểm từ xa, tất cả những phẩm chất đó đều hội tụ đủ ở Nasri.

Nhưng khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp ở tuổi 24, Nasri lại quyết định rời Arsenal để chuyển đến đầu quân cho Man City ở mùa hè 2011, bất chấp nỗ lực ngăn cản đến từ ông thầy đồng hương. Thậm chí, Nasri còn dọa sẽ ở lại thêm 1 năm và ra đi theo dạng chuyển nhượng tự do nếu Arsenal không đồng ý để anh cập bến Etihad. Về phần mình, HLV Arsene Wenger từng tỏ thái độ cứng rắn trước truyền thông về trường hợp của cậu học trò đồng hương: “Với một cầu thủ chỉ còn 1 năm và chưa ký mới, bao giờ cũng có lời đồn ra tán vào. Nhưng Nasri đang rất vui vẻ ở Arsenal và cũng quyết tâm ở lại. Cậu ấy có tiếp tục khoác áo Arsenal mùa tới không? Tôi nghĩ là có. Liệu Nasri có ký hợp đồng mới không? Tôi hy vọng là có”.

Một mùa hè tồi tệ nhất với Arsenal ở kỷ nguyên Arsene Wenger, khi ông phải chứng kiến những “đứa con” của mình lần lượt đánh tiếng ra đi. Từ Clichy, Fabregas cho đến Nasri. Nếu như Fabregas chấp nhận từ bỏ tấm băng đội trưởng, giảm lương, thậm chí là bỏ tiền túi để trở về Barcelona thì trường hợp của Nasri còn đơn giản hơn rất nhiều. Rời Arsenal sang Man City để hưởng chế độ đãi ngộ ở cấp độ siêu sao, thế nên kết quả như thế nào chẳng ai cũng hiểu rõ.

Sau tất cả, cuối cùng Nasri cũng đạt được ước nguyện của mình. Anh cười rạng rỡ trong ngày đặt bút ký vào bản hợp đồng có thời hạn 4 năm với Man City cùng mức lương 170.000 bảng/tuần và không quên đá đểu đội bóng cũ: “Tôi đến đây không phải vì tiền mà là vì muốn chinh phục danh hiệu, thứ mà Arsenal chẳng thể nào cho tôi được”. Nasri đã trải lòng như vậy. Tuy nhiên chính những lời nói đó đã sát muối vào trái tim các Gooners. Trong mắt họ, tình cảm dành cho cầu thủ khoác áo số 8 đã chết. Thứ duy nhất còn lại chỉ là thù hận.  Ngay trong mùa giải đầu tiên khoác lên mình chiếc áo của Man City, Nasri đã đóng góp 6 bàn thắng và 9 đường kiến tạo thành bàn, qua đó giúp đội bóng mới đăng quang chức vô địch Premier League lần đầu tiên trong lịch sử. Đặc biệt, trong mùa giải 2013/2014, anh tiếp tục thi đấu bùng nổ, ghi tổng cộng 11 bàn thắng và 11 pha kiến tạo thành bàn trên mọi đấu trường, góp công lớn đưa Man City lập cú đúp danh hiệu vô địch Premier League và League Cup. Có thể khẳng định, trong giai đoạn 2011-2014, Nasri vẫn là tiền vệ tấn công hàng đầu tại Premier League.

Thế nhưng cuộc sống ở bên ngoài sân cỏ của Nasri lại là một câu chuyện khác. Theo lời kể của chính Nasri, trong năm thứ 2 tại Man City, anh mua một ngôi nhà tại London và tận hưởng cuộc sống ở đó. Từ những cuộc chơi thâu đêm, cho đến việc phá sức khỏe bên bia rượu, những thứ mà các cầu thủ chuyên nghiệp không bao giờ nên sử dụng. Chỉ khi nào phải tập luyện và thi đấu thì anh mới trở về Manchester.

Điều này khiến Nasri và các cầu thủ khác tại Man City dần trở nên xa cách. Ngoài những chiếc áo cùng màu trên sân, giữa họ ít tồn tại thứ tình cảm được gọi là đồng đội. Ngược lại, chẳng mấy ai ưa thái độ bất cần và trịch thượng của Nasri cả. HLV trưởng của Man City khi ấy, Manuel Pellegrini biết nhưng ông không đủ cứng rắn và quyền lực như Arsene Wenger để đưa cậu học trò về đúng quỹ đạo. Song, với Pep Guardiola thì khác.

Ngay sau khi nắm quyền thay thế Manuel Pellegrini, Pep Guardiola đã thẳng tay loại bỏ Nasri ra khỏi kế hoạch tại đội bóng mới, giống như việc ông từng làm với Ronaldinho và Deco tại Barcelona. Bị đẩy khỏi đội bóng mạnh nhất nước Anh, Nasri có buồn không? Thậm chí, ngay cả HLV trưởng Sevilla, Jorge Sampaoli còn sẵn sàng trao đặc quyền cho Nasri: “Đến với đội của tôi đi, cậu muốn nhậu nhẹt, chơi bời cỡ nào cũng được, tôi sẽ luôn chống lưng cho cậu ở CLB. Chỉ cần cậu tỏa sáng ở trên sân là được”

Và kết quả thì chúng ta đã biết. Nasri thi đấu mờ nhạt trong vòng 1 năm thi đấu tại Tây Ban Nha, sau cùng bị Sevilla từ chối mua đứt. Trở lại Man City, Nasri nhanh chóng bị tống cổ sang đội bóng nhỏ Antalyaspor của Thổ Nhĩ Kỳ, khi mà chẳng còn ai ở Man City muốn làm đồng đội trong phòng thay đồ với một con người bất trị như vậy.

Đó là sự nghiệp của Nasri trong màu áo CLB, còn ở đội tuyển quốc gia mọi thứ còn tồi tệ hơn. ĐT Pháp trong giai đoạn 2008-2014 là một tập thể thiếu gắn kết, thường xuyên xuất hiện những mâu thuẫn giữa các cầu thủ, giữa cầu thủ và HLV trưởng. Và một trong những con người thường gây ra rắc rối nhất chính là Nasri. Từ vụ lùm xùm có thái độ xấc xược với các bậc đàn anh hồi đầu lên tuyển, hành động chửi tục với phóng viên tại Euro 2012, cho đến việc mâu thuẫn với HLV Didier Deschamps trước thềm World Cup 2014, qua đó cũng đóng luôn cánh cửa trở lại ĐTQG khi tuổi đời còn rất trẻ. Người Pháp chỉ nhớ về Nasri như một “cừu đen” trong phòng thay đồ và chẳng ấn tượng với những gì tiền vệ sinh năm 1987 thể hiện trên sân.

Xét cho cùng, Nasri không hẳn là người xấu, chỉ đơn giản anh ta luôn muốn mình trở thành trung tâm của mọi thứ. Tính cách kiêu ngạo đó từng giúp Nasri vươn đến đỉnh cao sự nghiệp khi tuổi đời vừa mới qua đôi mươi. Nasri không sai khi rời Arsenal để tìm kiếm danh vọng, tuy nhiên chỉ ở đây “chú ngựa bất kham” này mới có người cầm cương. Nếu có một người thầy vừa có tâm, vừa có tầm như Arsene Wenger chỉ lối, có lẽ sự nghiệp của Nasri đã khác. Nhưng chỉ là nếu mà thôi…

Leave a Response

This site is protected by wp-copyrightpro.com