Bang Sport
Bang Sport
Bang Sport
Bóng Đá Quốc TếNGOẠI HẠNG ANH

LIVERPOOL CHƯA THỂ CÓ CHỨC VÔ ĐỊCH PREMIER LEAGUE SAU CÚ TRƯỢT CHÂN ĐỊNH MỆNH CỦA GERRARD

837views

 

Trước khi trực tiếp mắc lỗi và gián tiếp đã bay đi chức vô địch sau nhiều năm chờ đợi anh đã nói với các đồng đội. “Giờ không phải thời điểm để mắc lỗi. Chúng ta không được mắc bất cứ lỗi lầm nào. Nghe đây! Nghe đây! Trận đấu này kết thúc rồi. Đừng để niềm vui kéo dài tới ngày mai, chúng ta phải bước tiếp. Chúng ta sẽ tới Norwich với tinh thần như vậy. Chúng ta sẽ luôn sát cánh bên nhau. Cố lên!” Chức vô địch đã gần với Gerrard hơn bao giờ hết nhưng sau tất cả và cũng thật trớ trêu sai lầm lại bắt đầu từ chính anh mà không phải ai khác. Anh đã nhắc nhở tất cả nhưng lại quên mất việc nhắc nhở chính mình. “Tôi ước có thể quay lại ngày hôm đó (chiến thắng 3-2 trước Man City ngày 13/4)”, phải mất ba năm để Gerrard có thể giãi bày về những gì đã xảy ra ở mùa giải điên rồ đó. “Nếu có thể vặn ngược giây cót đồng hồ, tôi sẽ chọn quay lại ngày hôm đó, cố gắng giữ bình tĩnh để nhìn nhận lại toàn bộ bối cảnh”, anh nói. “Đó là những khoảnh khắc của niềm đam mê bất tận, của cảm xúc thăng hoa chi phối và nó thậm chí hiện hữu như thể có thể chạm đến. Thời điểm đó, tôi nghĩ rằng mình cần làm như vậy. Nhưng bây giờ nhìn lại, có lẽ tôi sẽ bình tĩnh hơn và nhận ra rằng mùa giải sẽ chỉ kết thúc ở vòng 38, không phải 34 và chúng tôi cần thi đấu cho đến khi tất cả dừng lại”

(ngày buồn của Gerrard)

 Sau chiến thắng ở vòng 34, Liverpool đã nhiều hơn Man City bảy điểm, dù rằng đội bóng thành Manchester thi đấu ít hơn hai trận. Man City bị Sunderland cầm hòa ở một trong hai trận đó, còn Liverpool đánh bại Norwich. Khoảng cách chỉ vơi bớt sau khi Man City hạ West Brom. Man City sau đó đã thắng trận đá bù – hay nói đúng hơn là toàn thắng cả ba trận cuối mùa, để giành chức vô địch với hai điểm nhiều hơn Liverpool. Từ cú trượt ngã của Gerrard ở Anfield, Liverpool trượt ngã thêm một lần nữa ở Selhurst Park. Vòng 37, ngày 5/5/2014. “Lữ đoàn đỏ” đã dẫn trước đội chủ nhà Crystal Palace 3-0 đến phút 78, trước khi Delaney (phút 79) và Gayle (phút 81 và 88) cùng nhau viết nên một câu chuyện kinh dị pha lẫn kịch tính cho người Merseyside. Luis Suarez lại khóc nhưng nó là nước mắt của sự buồn bã của sự tiếc nuối thay vì những giọt nước mắt hạnh phúc như Gerrard đã khóc như trong trận đấu với Man City. Đó là vị mặn mòi cay đắng, là thực tế phũ phàng không thể thay đổi Liverpool đã đánh mất tất cả, bắt đầu từ cú trượt ngã của Gerrard. “Đó là ngày nặng nề nhất cuộc đời tôi, cho đến bây giờ vẫn vậy”, vẫn là Gerrard trong cuộc phỏng vấn năm 2017. Anh nói thêm: “Bất kỳ điều gì xảy đến với tôi cho đến ngày từ biệt cõi đời, đó luôn là ngày tồi tệ nhất cuộc đời. Và tôi không thể gạt nó ra khỏi tâm trí. Tôi đã có một khoảng thời gian khốn khó rất dài sau hôm đó”.  Anh muốn tạo ra sự khác biệt từ một pha xử lý táo bạo. Nhưng Steve G – chỉ trong một tích tắc, lại không hiểu được tầm quan trọng của những đường chuyền lặp đi lặp lại tưởng chừng nhàm chán ấy. Trước khi nghĩ về chiến thắng, anh quên mất một nguyên tắc là phải không được để thua! “Tôi chưa bao giờ có thể chia sẻ điều này với công chúng, nhưng ở lúc ấy, chúng tôi đã thực sự nghĩ rằng Liverpool có thể thổi bay Chelsea. Tôi đã quá tin tưởng vào hệ thống của Brendan (Rodgers). Chúng tôi đã rơi vào cái bẫy của Chelsea. Tôi đã lo sợ về điều đó, và nó đã thực sự xảy ra”, Gerrard đã chia sẻ như thế trong cuốn tự truyện “My story” phát hành năm 2015, như một cách để bào chữa cho sai lầm của bản thân.

Năm 2018, HLV Rodgers đáp lại những thông điệp ngầm đổ lỗi đến từ cậu học trò cũ: “Chúng tôi đã thắng 11 trận liên tiếp với hệ thống đó. Chúng tôi có quyền tự tin. Bạn phải cho thấy sự tự tin khi ở trong hệ thống ấy”.

Với Gerrard, khỏi phải nói về nỗi khổ đau mà anh phải gánh chịu những ngày, tháng, năm sau. Người thủ lĩnh của “Lữ đoàn đỏ” nói trong cuốn tự truyện: “Ngồi trên xe, tôi tự cảm thấy những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt mình. Ngày mùa giải hạ màn, tôi đã khóc đến nỗi không thể ngừng lại trên đường về nhà. Những con đường nêm đặc xe cộ và những người qua đường, nhưng tất cả với tôi chỉ là sự trống rỗng. Nó như một cõi hư vô vậy. Tôi cảm thấy mọi thứ như tê liệt. Nỗi đau ấy đủ lớn để tôi cảm thấy như vừa mất đi một người thân. Cứ như thể cả phần tư thế kỷ của tôi ở đội bóng này tuôn ra bằng những giọt nước mắt”.Trước Gerrard, thế giới bóng đá từng chứng kiến nhiều cú trượt chân tương tự. John Terry cũng đã sống trong cảm giác tội lỗi nhiều năm với cú trượt chân trong đêm mưa ở Luzhniki. Vì cú mất trụ trong loạt luân lưu với Man Utd ở chung kết Champions League 2008, Chelsea lỡ cơ hội lần đầu tiên chạm tay đến chiếc Cúp. Chỉ có điều, Terry sai nhưng các đồng đội đã giúp anh sửa bằng chức vô địch Champions League năm năm sau đó. Còn với Gerrard thì không. Tới mùa giải 2019-2020 Liverpool vô địch ngoại hạng Anh nhưng rất nhiều các cổ động viên của lữ đoàn đỏ đã nói rằng trao cả cho Gerrard chức vô địch ấy. Bản thân Gerrard vô địch Champions League tương đối sớm, năm 25 tuổi với cú ngược dòng Istanbul huyền thoại (thắng Milan dù bị dẫn 0-3 trong hiệp một). Nhưng chức vô địch Ngoại hạng Anh mà Gerrard cả một đời tìm kiếm trong suốt sự nghiệp cầu thủ tài danh, anh đã không bao giờ tìm thấy. Cũng bởi thế, thay vì Liverpool kết thúc chuỗi 24 năm không vô địch nước Anh bằng chiến tích 2013-2014, thì con số này cứ nối dài ở những năm sau đó. 25, 26, 27 rồi 28, 29. Không chỉ là nỗi đau trong tâm tưởng, Gerrard còn hứng chịu mọi sự rè bỉu, chế nhạo trong nhiều năm sau đó. Khoảng bảy tháng sau, một con ngựa đua có tên Gerrard’s Slip (Cú trượt ngã của Gerrard) sải vó ở trường đua ngựa Doncaster

(Gerrard vô địch C1 năm 2005)

Leave a Response