Bang Sport
Bang Sport
Bang Sport
Bóng Đá Quốc Tế

LÝ DO TẠI SAO BÓNG ĐÁ TRUNG QUỐC KHÔNG SÁNH KỊP BÓNG ĐÁ THẾ GIỚI?

8.2Kviews

Trung Quốc vốn được biết đến là một trong những cường quốc phát triển nhất về mặt kinh tế trên toàn thế giới đồng thời cũng là quốc gia có đông dân nhất với dân số lên đến hơn 1 tỷ dân. Chính bởi vậy nhu cầu giải trí ở đây rất lớn đặc biệt là việc xem và chơi môn thể thao vua. Tuy nhiên chúng ta lại chưa thể thấy một đội tuyển Trung Quốc thực sự mạnh có thể xứng tầm châu lục. Vậy đâu là lý do khiến một quốc gia có rất nhiều tiền năng và cơ sở phát triển như Trung Quốc lại đang “dậm chân” tại chỗ ở khâu này?

   Đúng như người ta nghĩ đến Trung Quốc là một cường quốc kinh tế vậy nên họ có thừa nguồn lực cũng như kinh phí để đổ vào bộ môn thể thao này với hi vọng nó sẽ trở thành một trong những môn thể thao trọng điểm không chỉ mang lại danh tiếng, sự uy tín cho Trung Quốc mà còn đó là nguồn lợi tiền bạc vô cùng khủng khiếp.

Thực sự như vậy, sau kì World Cup 2002 tại Hàn Quốc thì Trung Quốc đã mơ đến nhưng ước mơ lớn hơn, họ mơ đến việc tham gia World Cup, mơ đến việc cầm trên tay chiếc cúp vô địch hay thậm chí là mư đến việc đánh bại cả đội tuyển Quốc gia Brasil. Thế nhưng có vẻ tất cả những điều đó đến nay vẫn chưa hề được thực hiện. Lý do chính đáng nhất có lẽ chính là việc định hướng của bóng đá Trung Quốc đã sai.

Học viện bóng đá Evergrande ở Quảng Đông (Trung Quốc) là một trong số những cơ sở đào tạo cầu thủ bóng đá nổi tiếng nhất ở quốc gia tỷ dân. Học viện này mở cửa vào năm 2012 với mục tiêu “hồi sinh bóng đá Trung Quốc và nuôi dưỡng các ngôi sao bóng đá tương lai”. Đây là cơ sở hạ tầng quan trọng được kỳ vọng sẽ giúp bóng đá Trung Quốc vươn tầm thế giới vào giữa thế kỷ 21. Không chỉ vậy mà kế hoạch phát triển bóng đá Trung Quốc hướng tới việc tăng số lượng trường tiểu học và cấp hai mà bóng đá đóng vai trò chủ đạo trong môn thể dục từ 5.000 lên 20.000 trường vào năm 2020, đạt 50.000 trường vào năm 2025. Chính phủ mong muốn 50 triệu người Trung Quốc sẽ chơi bóng đá và 30 triệu trong số đó được đào tạo bài bản. Song kế hoạch này đang vấp phải những vấn đề cơ bản. Bà Kayleigh Renberg-Fawcett, Giám đốc Trung tâm Bóng đá Trung Quốc – Anh nhấn mạnh cơ hội trở thành cầu thủ tại Trung Quốc bị giới hạn bởi nền giáo dục nước này. Nếu không chơi bóng đủ tốt ngay từ đầu, những đứa trẻ gần như không thể theo đuổi sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp.

Không chỉ bởi nhiều yếu tố trên tác động khiến nền bóng đá khó phát triển mà còn một yếu tố vô cùng quan trọng nữa là việc “chi” quá nhiều để tuyển dụng những ngôi sao lớn của bóng đá thế giới. Trung Quốc họ mạnh tay chi ra những khoản tiền không tưởng để có được sự phục vụ của những ngôi sao bóng đá. Nơi đây từng chứng kiến sự đổ xô về của những ngôi sao bóng đá từ trẻ cho đến lớn tuổi với mực đãi ngộ vô cùng khủng khiếp. Nhưng thực tế cho thấy việc có quá nhiều ngôi sao lại mang đến điều không hay cho bóng đá Trung Quốc. Họ được đối xử như những ông hoàng nhưng tuổi tác không còn trẻ, phong độ bị hạn chế phần nào nhưng vẫn khiến cầu thủ Trung Quốc mất đi cơ hội ra sân, từ đấy dẫn đến chuyện nội bộ không ổn định. Về lâu về dài sẽ làm hại nền bóng đá Trung Quốc thêm mà thôi. Trong khi ấy CLB chuộng HLV ngoại, đội tuyển chọn HLV nội nhưng các HLV Trung Quốc thì trình độ có hạn đã góp phần làm xáo trộn thêm nền bóng đá nước này.

Những sự chuyển biến lớn trong những năm qua của bóng đá Châu Á phải kể đến Nhật Bản hay Thái Lan. Điểm chung của họ là chọn lối đi riêng, cẩn thận và quyết đoán. Trong khi ấy những Philippines hay Trung Quốc lại khá nóng vội, táo bạo nhưng thiếu sáng suốt và thuần nhất nên kết quả mà họ có được khá phập phù. Đó là lý do vì sao Trung Quốc dân đông, niềm đam mê có thừa và tiềm lực tài chính mạnh mẽ mà vẫn không có một đội tuyển bóng đá đủ mạnh.

Mới đây một chính sách lớn đã được Liên đoàn bóng đá Trung Quốc (CFA) đưa ra áp dụng cho giải vô địch quốc gia đã khiến cho nhiều cầu thủ xuất ngoại chọn phương án ra đi, điều này có lẽ chính là một trong những chính sách mới để cải tổ lại nền bóng đá đang quá xáo trộn, quá tạp nham của cường quốc châu Á. CFA đưa ra các biện pháp tài chính nghiêm ngặt khi đặt ra giới hạn lương mới cho cầu thủ tại giải vô địch quốc gia (Chinese Super League). Theo quy định mới từ CFA được SCMP đăng tải, lương của cầu thủ ngoại được giới hạn ở mức 3,63 triệu USD/người (trước thuế), còn cầu thủ Trung Quốc nhận tối đa 765.000 USD/người. Ngoài ra, mỗi đội không được chi quá 91,74 triệu USD/năm. Tiền lương cho cầu thủ nước ngoài không được vượt quá con số 12,1 triệu USD/năm. Đội bóng nào vi phạm quy định tài chính này sẽ bị trừ từ 6 đến 24 điểm. Còn cầu thủ nào nhận lương cao hơn mức trần này không được ra sân. Ngoài ra, câu lạc bộ có thể bị đánh xuống hạng, cầu thủ sẽ bị cấm thi đấu 2 năm nếu CFA phát hiện họ giả mạo giấy tờ để lách luật.

Hulk, tiền đạo người Brazil đã chia tay bóng đá Trung Quốc. Anh từng là cầu thủ đắt nhất Châu Á khi chuyển đến khoác áo Shanghai SIPG với giá 55,8 triệu euro năm 2016. Theo AS, sau 4 năm thi đấu tại CSL, chân sút này đã kiếm được gần 70 triệu euro.

Như vậy, để phát triển bóng đá một cách đích thực, một cách hiệu quả thì có lẽ Trung Quốc sẽ vẫn còn phải làm nhiều điều hơn thế. Với cơ sở vật chất đầy đủ việc Trung Quốc cần làm bây giờ có lẽ là kiên trì phát triển, kìm hãm sự nóng vội nếu muốn có được 1 nền bóng đá phát triển bền vững. Chính sách cắt giảm lương và mức lương quy định của Liên đoàn bóng đá Trung Quốc đang chứng minh rằng họ đang thực sự bắt tay vào công việc thực sự.

 

Leave a Response